Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

Không phải đàn ông tốt bị tuyệt chủng hay không còn nữa. Các bạn nữ cứ than thở, trách móc nhưng thử xem lại lối sống và cách yêu đi.
Chiều nay đi làm về, nó ghé quán cà phê quen thuộc tìm cho mình một chỗ ngồi có thể nhìn ra được bên ngoài, vừa nhâm nhi ly cà phê vừa ngắm dòng người qua lại. Những lúc như thế này nó thấy thảnh thơi và thoải mái hơn rất nhiều. Nó mở máy tính và lướt Facebook như một thói quen đã có từ lâu. Cũng chẳng để làm gì, nó cứ vào Facebook như vậy. Có lẽ nó cũng muốn xem cuộc sống trên thế giới Facebook như thế nào. Nó chợt nhận ra một điều trên bảng tin của nó, chẳng phải riêng gì Facebook mà cả Zalo, đàn ông thật là xấu xa.
Phải chăng họ đều là những kẻ lừa tình và sở khanh? Trên tường Facebook và Zalo của nó ngập tràn những status yêu, ghét, oán trách, giận hờn đàn ông. Đại loại như “Nỗi đau em giấu anh thấu được bao nhiêu”, “Từ giờ không còn tin tưởng vào đàn ông nữa”, “Anh cứ cười đi…”, “Đàn ông tất cả đều như nhau” hay “Mất niềm tin vào đàn ông”…
Có lẽ nào lại là như vậy? Nó là đứa con trai đã trải qua hai mối tình và tan vỡ nhưng lỗi đâu phải do nó. Người nó yêu thương buông tay vì thân phận nó nghèo hèn. Cuộc sống của nó là những tháng ngày đi thuê trọ. Rõ ràng không phải do nó phụ bạc. Phải chăng cả cái thế giới này chỉ còn mình nó là đàn ông tử tế, khi yêu không toan tính thực dụng? Không phải.
Nó trầm ngâm suy nghĩ. Tự dưng nó lại muốn đặt câu hỏi về vấn đề này. Vì sao vậy? Thế giới này chẳng riêng gì mình nó. Những người bạn của nó cũng đàng hoàng tử tế mà. 
Các bạn gái cứ kêu gào than thở đàn ông tốt bây giờ hiếm lắm. Tuyệt chủng mất rồi… Thực ra, nó vẫn ngồi đây mà. Biết bao người đàn ông khác vẫn hiện diện trong cái cuộc sống ngày. Họ vẫn đang muốn được yêu thương, được quan tâm ai đó và được ai đó quan tâm cơ mà.
Nó chợt nhận ra rằng không phải đàn ông tốt bị tuyệt chủng hết rồi hay đàn ông tốt không còn xuất hiện trên trong cái xã hội này. Nó thấy các bạn nữ cứ than thở, trách móc, nhưng thử xem lại lối sống và cách yêu của các bạn đi.
Một bộ phận, không phải tất cả các bạn, cứ thích yêu mấy anh chàng đẹp trai, có xe này xe kia, các bạn mải mê chạy theo những phù du trong cuộc sống… Tiêu chí chọn bạn trai của các bạn là “không giàu cũng phải đẹp trai”. Xưa kia trai gái đến với nhau yêu thương nhau bằng những tình cảm, cảm xúc thật sự trong lòng. Từ quý mến, tôn trọng mà đến với nhau. “Miếng trầu nên nghĩa phu thê” rồi “Lấy nhau từ thủa tay không”… Còn bây giờ tình yêu hình như không có điểm bắt đầu mà chỉ có điểm kết thúc. Cái kết thúc đó là những đau khổ, những oán hận do chính mình tạo ra.
Nói không có điểm bắt đầu là vì các bạn đâu có những rung cảm từ con tim, từ khối óc. Nhìn thấy một anh chàng đẹp trai đi xe đẹp, ăn mặc bảnh bao là các bạn mải mê chạy theo. Mà những anh chàng đó thì chẳng cần nói ra các bạn cũng hiểu được phần nào. Dùng cái mã của mình để đi cưa cẩm, yêu đương. Các anh chàng đó có rất nhiều cô gái khác như các bạn chạy theo thì tội gì các anh chàng không yêu nhanh, sống thoáng. Họ yêu bạn nhanh chóng để còn kịp yêu những cô gái khác đang chạy theo họ mà.
Trong suy nghĩ của các anh chàng đó không có chỗ cho từ yêu thương. Trái ngược lại với những anh chàng bảnh bao đó là các người đàn ông hiền lành tử tế. Họ khoác lên người bộ quần áo bình thường. Họ cắt mái tóc bình thường, không xanh không đỏ cũng không vuốt keo, tạo kiểu. Họ đi một chiếc xe với suy nghĩ chỉ là phương tiện để đi lại. Họ dùng chiếc điện thoại bình thường với những chức năng cần có để sử dụng. Thế nhưng khi bạn ốm đau hay có chuyện gì buồn, họ không ngần ngại đến bên bạn xem tình trạng sức khỏe của bạn thế nào, có ai mua thuốc, mua đồ ăn cho bạn chưa…
Vậy đấy, có thể có nhiều tiền nhưng họ không đến bar đến sàn... Nơi họ lui tới là những quán cà phê, những điểm đến không ồn ào xô bồ... Cái nhìn đầu tiên của các bạn dành cho họ là "anh hai lúa", "là không phong cách, là nhìn quê quê… Bạn nghĩ rằng đi bên họ bạn sẽ không "sang chảnh", sẽ không ra oai, không sĩ diện được với bạn bè. Những người đàn ông đó được các bạn gắn cho cái mác là anh trai tốt, anh trai kết nghĩa và bạn thân... Rồi các bạn lại mải mê kiếm tìm.
Yêu thương, nếu nghĩ tới tình cảm và cảm xúc rung động từ con tim, sẽ khác. Đừng chạy theo và ham hố cái mã sang chảnh, chỉ để người khác coi thường mà thôi, rồi nhận lại cái kết thúc trong oán hận.
Mải mê với dòng suy nghĩ, nó không biết ly cà phê đã lạnh từ khi nào. Nó nhìn ra đường, trong dòng người vội vã ấy, nó bất chợt nhận ra một hình ảnh quen. Mái tóc đó, chiếc xe SH nhập khẩu đắt tiền đó, phong cách ăn mặc đó… đích thị là cậu ấm con nhà bên cạnh nơi nó sống. Trên xe là một cô gái đang ôm chặt cậu ấm tình tứ. 
Nó thở dài, chợt nghĩ cuối tuần này sẽ lại có thêm một người con gái treo status hận đàn ông lên Facebook nữa rồi.
Hôm qua anh đã dọn đồ đi rồi. Em rất hụt hẫng khi về mở phòng, thấy chiếc chìa khóa anh để lại sau khi khóa cửa. Em không thể khóc, quá đau và bất ngờ.
Anh à! Em biết anh chẳng đọc những bài viết như thế này nhưng vẫn viết lên đây để nhận được những lời chia sẻ của mọi người. Em cô đơn quá. Bạn bè đã quay lưng khi em chọn anh. Nói với gia đình thì em không dám. Em từng bảo nếu anh bỏ rơi em, chắc chỉ có mình em chịu đựng.

Mình quen nhau tình cờ qua mạng xã hội. Khi biết ở cách nhau có 50 m, mình nói chuyện nhiều hơn. Công việc của anh cũng rảnh mà công việc của em không bó buộc thời gian nên mình tâm sự nhiều hơn. Càng tâm sự chia sẻ thì mình càng hiểu nhau. Đến thời điểm thích hợp, anh kể từng có vợ 7 năm nhưng chưa có con, vợ chồng không hợp vì nhiều lý do. Em đã tin anh tuyệt đối và hứa với lòng sau này sẽ bù đắp cho anh.

Một lần vô tình vào Facebook của anh, em đã tìm ra sự thật, anh vì ngoại tình mà bỏ vợ khi vợ vừa về quê xây nhà cho anh xong. Chị ấy đã đau khổ vật vã khi anh yêu người con gái kia mà nhẫn tâm ruồng rẫy. Rồi em lại tin những lý lẽ này kia của anh: Cô gái đó là khách hàng công ty anh, vợ anh ghen nên nói vậy.

Mình yêu nhau. Em là cô gái ngoại hình không đẹp nhưng luôn biết giữ mình nên anh rất trân trọng em. Anh nói đợi đám cưới em trai út xong, anh sẽ nhờ ba mẹ lên nói chuyện với ba mẹ em. Anh bắt đầu đòi hỏi với lý do đã từng có vợ và mình sẽ kết hôn sớm. Em không biết sao nữa, chắc quá yêu anh, tin anh và cũng khát khao mái ấm gia đình nên nghe theo anh.

Anh đòi gặp tất cả bạn bè em nhưng em không được gặp ai trong số bạn bè anh. Một tuần sau ngày anh lấy đi đời con gái của em, anh về làm đám hỏi với cô gái ấy. Em như rơi từ vực sâu xuống. Anh chỉ nói câu xin lỗi vì anh mắc nợ cô ấy một danh dự, phải làm đám hỏi và cưới. Em đã phải chấp nhận để anh về làm đám hỏi với cô ta. Em muốn cô ta được hưởng thành quả cô ấy dày công lấy từ người khác. Em vô tình bị anh biến thành người thứ ba mà người đời hay nguyền rủa.

Một lần nữa anh lại tìm em, nói anh không thể sống cùng cô gái đó. Cô ta hỗn hào với cha mẹ anh và nhiều lần muốn giết anh, anh muốn xin em một cơ hội. Nếu em chấp nhận, anh sẽ hủy hôn để cùng em đi một nơi thật xa, sau này có con mới trở về.

Vì yêu anh, một lần nữa em lại chấp nhận thiệt thòi. Anh về hủy hôn với cô gái kia để đến với em. Anh ép em đăng ký kết hôn vì sợ em sẽ bỏ rơi anh. Em đã làm cái việc mà giờ em hối hận. Em giấu cha mẹ đi đăng ký với anh. Bạn bè khi biết quyết định của em đã không nói chuyện với em nữa. Họ nói anh không tốt, bỏ người này được thì sẽ bỏ người kia và có chắc sau này anh sẽ không bỏ rơi em? Anh trấn an em rằng, cả cuộc đời này cho dù xảy ra chuyện gì, gặp khó khăn gì anh cũng không bao giờ bỏ rơi em.

Mình đăng ký cũng gặp trục trặc vì cán bộ tư pháp làm mất hồ sơ. Em đã biết đó không phải điềm lành, nhưng người ta cố gắng sau hai tuần hoàn tất hồ sơ và cấp cho mình tờ giấy xác nhận. Ngày đi nhận tờ giấy chứng nhận kết hôn về, anh siết chặt tay và nói từ nay em đã nằm trong bàn tay anh, đã là vợ anh, chạy trời không hỏi nắng. Em đã rất hạnh phúc anh ạ.

Nhưng hạnh phúc chẳng tày gang. Mình đăng ký chưa được hai tuần, anh đòi ly hôn để về với người cũ vì nhận ra còn yêu người đó. Anh nhói đau trong tim khi nhìn hình cô ấy trên Facebook. Hơn 21h đêm, anh chạy xe 20 km để tìm cô ấy xin tha thứ, xin quay về làm lại từ đầu. Khi cô ấy từ chối, anh về nhà ói mửa và khóc lóc thảm thiết.

Anh ôm em vào lòng và nói mình ly hôn nha em, anh xin em hãy trả tự do cho anh để về bên cô ấy. Anh sống với em sẽ không hạnh phúc khi không còn tình yêu cho em. Anh biết em đau lắm không? Mình mới chỉ sống chung sau khi đăng ký, cuộc sống còn chưa nếm trải hết hạnh phúc mà anh.

Em cứ suy nghĩ mãi, tại sao một tuần trước cô ấy nhắn tin níu kéo anh, anh không đọc và chặn số. Sau một tuần, anh lại là người quay về xin lỗi và níu kéo? Anh khóc lóc gọi về cho mẹ. Cả đêm, gia đình lo cho anh không ngủ được. Sáng mẹ lên gặp anh và cô gái đó. Sau đó, anh đưa mẹ về phòng mình và kêu em về ăn cơm với mẹ. Khi biết mình đã đăng ký, mẹ rất thương em. Mẹ nói gia đình không chấp nhận cô gái kia, em hãy cho anh cơ hội, chờ anh một thời gian vì mẹ nghĩ cô gái kia chỉ muốn phá hạnh phúc anh đang có. Anh xin phép đi nói chuyện với cô ta một tiếng nhưng đã đi cả đêm và sáng hôm sau tránh mặt em. Từ đó là những tin nhắn, những cuộc điện thoại ép em ly hôn.

Anh nói mình mới kết hôn hơn hai tuần, giờ ly hôn sẽ đơn giản. Anh nói mà không một chút áy náy nào sao? Đơn giản với anh nhưng là cả vấn đề với em. Giờ ly hôn, em xem như một đời chồng mặc dù chưa được hỏi cưới. Nếu sau này có ai thương em thì em ăn nói sao?

Anh à! Mình hết tình thì còn nghĩa, anh nghĩ sao khi người đàn ông trưởng thành đã từng có một đời vợ mà nói chuyện tình cảm nhẹ tựa lông hồng vậy? Không lẽ vì cái gọi là tình yêu đó mà anh nỡ chà đạp lên tình cảm của em? Anh cầu xin em cho anh về bên cô ấy vì cô ấy mới là tình yêu đích thực của đời mình. Những hiểu lầm xưa kia của hai người do không ai chịu chia sẻ, cứ âm thầm chịu đựng rồi dẫn đến tan vỡ để anh lạc lòng mà yêu em. Em nói mình cho nhau ba tháng thử thách đi. Anh trả lời "cô ấy không đồng ý, hay em gặp cô ấy xin cho anh đi".

Mẹ và chị gái anh gọi điện thoại nói em đừng chấp anh. Ngay cả ba anh - người mà anh nói là nghiêm khắc và ít nói cũng điện thoại cho em nói em đừng ly hôn với anh. Em thương ba mẹ anh tuy chưa một lần về chào hỏi. Khi mẹ lên gặp em buổi chiều đó về, cả gia đình anh xem em như con cái, luôn động viên và nói em cố gắng kiên nhẫn chờ anh. Em có phước khi được gia đình anh quan tâm nhưng lại bất hạnh vì có người chồng như anh, có lẽ phước em mỏng. Em chẳng làm gì có lỗi với anh, ngay cả anh cũng xác nhận với mẹ là em tốt, không có điểm nào anh chê, anh thương em nhưng yêu cô gái kia nhiều hơn.

Anh à! Sức chịu đựng của con người có giới hạn. Phần thì anh ép em, phần thì cô gái kia nhắn tin khích bác em. Liệu một mình em có chống chọi lại không? Từ hôm đó tới nay, em chưa có một giấc ngủ đúng nghĩa, cứ một lát lại giật mình và chỉ mong trời mau sáng cho đỡ cô đơn. Nghe anh nói những từ khó nghe vậy em cũng muốn ký đơn cho anh nhưng nghĩ tới tình cảm gia đình của anh, em lại không nỡ. Phần nữa, em không hiểu em làm gì có lỗi với anh? Anh chỉ coi em là vật thế thay để xác định lại tình cảm của anh và cô gái kia hay sao? Giờ em phải quyết định sao đây?